Home Thời sự Văn hóa Những mảnh vỡ cần nhau (kỳ 2)

Những mảnh vỡ cần nhau (kỳ 2)

Tôi trở nên nhạy cảm đến mức bất kỳ ai kể về con họ với những xuýt xoa khen ngợi tự hào vì con ngoan con giỏi, tôi cũng ngỡ họ ngầm đả kích, mỉa mai, chê cười, móc méo gì đó đến con tôi. Tôi có thể nổi nóng ngay khi ai đó nói rằng con tôi không bình thường và hãy đưa đến trường chuyên biệt.

Bai 2 HInh.jpeg

Dĩ nhiên, như rất nhiều đứa trẻ tự kỷ ở thành phố này, chẳng còn giải pháp nào tốt hơn cho Hoàng Yến là gởi con đến trường dành cho trẻ khuyết tật. Con tôi được gởi vào trường chuyên biệt có tiếng trong thành phố với hy vọng nó sẽ khá hơn. Nhưng thời gian trôi đi như trêu ngươi khi tôi vẫn không thể ổn định được, còn con gái tôi thì mất dần tiếng nói rồi trở nên im bặt. Mọi thứ vẫn quá khó khăn với Hoàng Yến.

Không khí gia đình tôi trở nên ngột ngạt. Chúng tôi dễ dàng bực mình, đổ lỗi cho nhau. Sự kiềm chế của cả hai đều vô cùng kém. Tôi tránh trạng thái đó bằng lý do công việc. Nhưng không phải tôi hoàn toàn không nghĩ gì đến gia đình. Hình ảnh đứa con tội nghiệp luôn ẩn hiện trong đầu tôi kể cả khi tôi bận rộn nhất. Tôi bất lực, căm ghét trạng thái đó của mình nhưng không thể tìm ra cách giải quyết. Khi con ngủ, tôi len lén thơm lên mái tóc của con, đôi mắt nhắm nghiền để ngăn dòng nước mắt. Tôi cố dỗ dành mình rằng trạng thái này chỉ tạm thời thôi, rằng chúng tôi đã quan tâm các cô giáo của Hoàng Yến rất chu đáo nên con sẽ được chăm sóc đặc biệt hơn. Ý nghĩ đó đánh lừa tôi để tôi tạm thời quên đi sự vô trách nhiệm của mình. Nhưng cảm giác tồi tệ vẫn còn nguyên, nó chỉ tạm thời được nén xuống và có nguy cơ bùng nổ bất cứ lúc nào.

Không biết tôi sẽ ngập lụt trong sự hoang mang, lo lắng và cả xấu hổ đến bao giờ nếu không có ngày vợ tôi đề nghị ly dị bởi cô ấy không thể chịu đựng được sự vô trách nhiệm của tôi thêm nữa.

Đêm hôm đó, chúng tôi cãi nhau kịch liệt. Tôi xách túi bỏ ra ngoài thuê một phòng khách sạn cách nhà chừng mười ki-lô-mét để ở.

Tôi gọi một chai rượu vào phòng với hy vọng uống say rồi sẽ dễ ngủ hơn. Nhưng uống gần nửa chai mà tôi vẫn chẳng thể say, tâm trí của tôi để ở nhà, nơi con gái đang ngủ và vợ tôi hẳn đang đau khổ. Tôi mở màn hình điện thoại ra ngắm con gái, khi con ra đời, lúc con biết lật, biết bò rồi lẫm chẫm biết đi,… Tôi bật dậy, hoàn toàn tỉnh táo, một cảm giác đau nhói xông thẳng vào tim, tiếng khóc ngày con chào đời như vọng về bên tai. Tôi muốn về nhà ngay lúc đó – hai giờ đêm. Nhưng tôi đã kịp nán lại với ý nghĩ hãy để vợ có thời gian suy nghĩ lại mọi chuyện.

Nằm lại trong phòng khách sạn, tôi hình dung ra con đường đi cùng với con. Nó không hiện rõ ngay lúc đó mà chỉ thoắt ẩn thoắt hiện trong tâm thức tôi. Tôi chưa biết mình sẽ đi bằng cách nào, chỉ biết chẳng còn lựa chọn nào khác, hoặc tôi từ bỏ gia đình, quên đi việc mình đã có đứa con tự kỷ; hoặc giữ lại tất cả và làm mọi thứ cho những yêu thương đã thuộc về mình.

Trai tim nguoi cha 2.jpg

“Con gái của cha!

Cha quá nhớ ngày con chào đời. Cha đón con từ phòng sinh, ôm con trong lòng mà nỗi xúc động khiến cha không kiềm được nước mắt. Cha say sưa ngắm con. Ôi bàn tay bé bỏng níu lấy ngón tay cha; đôi mắt nhắm nghiền chưa rõ giống ai nhưng cha hình dung hẳn rồi đôi mắt ấy sẽ long lanh sáng ngời như mắt mẹ, sống mũi cao thẳng sẽ giống cha,… Cha lâng lâng hạnh phúc vì con đã đến. Cha quên bẵng mọi việc cho đến khi bà nội nhắc mới sực nhớ chạy đến phòng hậu sinh để đón mẹ.

Hoàng Yến, tên cha đặt cho con như thế. Tên con xuất phát từ giấc mơ ngày mẹ cấn thai, cha mơ thấy con chim yến quý phái, nhỏ bé đến đậu, làm bừng sáng cả khu vườn. Khi nó cất bánh bay, dáng vẻ khoan thai, mềm mại và đẹp đẽ vô cùng. Sáng hôm sau, cha chở mẹ con đi siêu âm thì biết con là con gái. Cha nhớ giấc mơ đêm trước, bèn đặt tên con như thế với mong ước sau này con được sung sướng, hạnh phúc.

Ngay lúc này, trái tim cha chợt nhói lên. Cha cảm thấy ngộp thở bởi tình yêu thương dành cho con mà bấy lâu nay cha cố tự đánh lừa mình để trốn chạy khỏi những sự sợ hãi đang trỗi dậy trong cha. Tâm thức dẫn cha đến những ngày cha mẹ yêu nhau rồi vượt qua biết bao trắc trở từ phía hai bên ông bà nội ngoại để được cưới nhau. Cưới xong thì cha phải đi làm xa, vài tháng mới về một lần. Cha mẹ chờ mong con biết bao nhiêu, nhưng sau ba năm mẹ về với cha mà con vẫn chưa đến. Cha áy náy với những chuyến đi biền biệt, tự trách mình chẳng thể chăm sóc, gần gũi mẹ nhiều hơn, còn mẹ thì luôn cảm thấy có lỗi. Thế rồi, vào cuối tháng Sáu, khi cha chở mẹ đi làm, bỗng dưng mẹ bị choáng, cha đưa mẹ vào bệnh viện và… bác sĩ thông báo cha có con.

Cha phải hỏi đi hỏi lại đến mấy lần để xác nhận thông tin. Cha không reo mừng, chỉ có niềm hạnh phúc khiến cha thấy như mình đang trong một giấc mơ. Trái tim cha rung động mãnh liệt ngay lúc đó, con ạ, và cha có cảm giác con đã tượng hình trong trái tim của mình rồi.

Hoàng Yến! Hoàng Yến… Hoàng Yến… Hoàng Yến, con gái của cha. Cha muốn ngay lúc này trở về nhà, thơm lên má con, bởi nỗi nhớ con khiến cho cha hồi tưởng lại tất cả mọi thứ tưởng như đã chết lịm sau cái tin con bị tự kỷ. Cha phải dừng lại một lúc lâu mới có thể viết tiếp, cha định đốt điếu thuốc nhưng cha nhớ ngày mẹ sinh con ra, cha đã tự nhủ mình sẽ không hút một hơi thuốc nào nữa cả, vì con. Cha mở cửa, đứng ngoài lan can, nhìn về phía ngôi nhà mình. Thành phố vào lúc ba giờ sáng loa lóa những ánh đèn đêm…

Trích sách Trái tim người cha

Theo First News

Tag :Trái tim người cha , Những mảnh vỡ cần nhau , sách về trẻ tự kỷ , sách Trái tim người cha
- Advertisment -

Most Popular

Recent Comments